Giữa những con đường làng sau cơn mưa, khói lam chiều bảng lảng quyện cùng tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ, vẫn có những bước chân lặng lẽ in trên nền bùn – những bước chân không chỉ để lại dấu vết mà còn gieo mầm hy vọng. Anh Mai Văn Hải, sinh năm 1990, quê ở xóm Phúc Xuân, xã Định Hóa, tỉnh Thái Nguyên, chính là một con người như thế. Không cần danh hiệu cao sang, chẳng giữ chức vụ lớn lao, nhưng bằng những việc làm giản dị mà bền bỉ, anh đã thắp sáng niềm tin cho nhiều gia đình, học sinh và bệnh nhân nghèo, để lại dấu ấn sâu đậm trên hành trình đổi mới quê hương.
Hành trình giữa bão lũ: Khi lòng dân là chiếc cầu nối
Cơn bão miền Trung năm 2024 như một vết chém vào ký ức người dân. Mưa lớn trút xuống không ngừng, lũ quét ập về trong đêm, cuốn đi ruộng đồng, xé nát đường sá, nhiều bản làng bị cô lập. Nước dâng ngập mái nhà, trường học biến thành biển nước, tiếng khóc trẻ thơ lẫn trong tiếng gió gào xé lòng.
Điện mất, sóng điện thoại chập chờn, tin tức cứu trợ không thể tiếp cận kịp thời. Có nơi, bà con phải leo lên mái ngói, co ro trong mưa rét nhiều giờ. Chỉ sau một đêm, nhiều hộ gia đình trắng tay: trâu bò, lúa gạo, tài sản bị cuốn trôi. Nỗi hoang mang, bàng hoàng bao trùm, ai cũng tự hỏi: “Ngày mai sống bằng gì đây?”
Trong khung cảnh tang thương ấy, hình ảnh anh Mai Hải cùng những chuyến xe chở mì gói, gạo, chăn ấm băng qua mưa gió đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm lòng người. Từng túi quà, từng lời động viên được anh gửi gắm, không chỉ là lương thực cứu đói mà còn là niềm tin giúp bà con thêm nghị lực. Anh kể: “Tôi chỉ nghĩ, đã có người từng giúp mình, thì mình cũng phải giúp lại người khác.”
Chuyến đi đầu tiên chỉ với một chiếc xe máy chở đầy nhu yếu phẩm. Từ đó, anh vận động thêm bạn bè, bà con, mạnh thường quân. Có lần, anh cùng nhóm thiện nguyện chèo thuyền vượt dòng nước xiết để mang từng gói mì, lon gạo tới từng ngôi nhà ngập lụt. Một người phụ nữ òa khóc khi nhận quà:
“Nếu không có chú Hải, chắc gia đình tôi chẳng biết bấu víu vào đâu…”
Đó là những giọt nước mắt hóa thành động lực để anh tiếp tục hành trình.
Ảnh minh họa: Anh Mai Hải (đầu tiên từ bên trái) trao quà cứu trợ trong vùng lũ
Chắp cánh ước mơ đến trường từ những phần quà giản đơn
Sau cứu trợ khẩn cấp, anh Mai Hải nhận ra: sự bền vững của cộng đồng bắt đầu từ giáo dục. Anh khởi xướng quyên góp sách vở, quần áo, thậm chí những chiếc xe đạp cũ được sửa sang cẩn thận để trao cho học sinh nghèo.
Câu chuyện về em Minh khiến nhiều người rơi lệ. Nhà nghèo, cha mất sớm, mẹ làm thuê, em từng suýt bỏ học. Nhiều đêm em chắp tay trước ngọn đèn dầu, ao ước một cuốn vở trắng. Khi biết chuyện, anh và nhóm thiện nguyện đã tặng em sách vở, xe đạp, học bổng đồng thời hứa theo sát việc học. Không phải phép màu đổi đời, nhưng đó là bàn đạp để em tiếp tục mơ ước. Hôm nhận quà, mẹ em nghẹn ngào: “Chúng tôi biết ơn lắm, chú đã cho con trai chúng tôi một con đường để đi.”
Điều đặc biệt là anh không chỉ trao hiện vật. Anh còn đến trường, gặp thầy cô, hỏi thăm thành tích, động viên phụ huynh. Từ một cá nhân nhỏ lẻ, anh dần kết nối giáo viên, nhà hảo tâm, phụ huynh thành một mạng lưới khuyến học bền vững.
Ảnh minh họa: Anh Mai Hải trao quà cho em Minh
Chở miễn phí bệnh nhân mắc bệnh K: Hành trình của sự tử tế
Việc làm khiến nhiều người nghẹn ngào và rơi nước mắt nhất chính là những chuyến xe miễn phí mà anh Mai Hải dành cho bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối. Đó không chỉ là những chuyến đi, mà là hành trình đưa con người trở về vòng tay gia đình, trở về nơi mà họ khao khát được nhìn thấy lần cuối cùng.
Có những buổi sáng mờ sương, con đường còn phủ hơi lạnh, chiếc xe máy cũ kỹ của anh khẽ rung lên khi chở phía sau là một cụ già gầy guộc, đôi tay run rẩy bấu chặt vào áo anh; có hôm lại là một người mẹ trẻ ôm con nhỏ, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt vẫn chan chứa niềm hy vọng được về bên con. Anh lặng lẽ nói: “Tôi sợ nhất là họ bỏ lỡ chuyến đi cuối, bởi với họ, từng phút giây ở cạnh người thân đều là vô giá.”
Đã có lần, giữa trưa nắng gắt, xe anh bất ngờ xẹp lốp. Anh không ngần ngại quỳ xuống vệ đường, đôi tay lấm lem mồ hôi và bụi đất, cố gắng thay bánh thật nhanh. Phía sau, người bệnh yếu ớt nắm chặt tay anh, như muốn gửi gắm tất cả niềm tin vào người lạ đã kề vai gánh vác nỗi đau cùng mình.
Có gia đình nghèo ngỏ ý trả chút tiền xăng xe, nhưng anh kiên quyết lắc đầu: “Đưa họ về nhà không phải là công việc, đó là trách nhiệm - trách nhiệm của một con người trong cộng đồng.”
Cứ thế, những chuyến xe nghĩa tình lặng lẽ nối dài. Từ một mình anh âm thầm đưa đón bệnh nhân, dần dần nhiều người cùng chung tay, cùng góp sức. Và thế là “Tổ xe chở bệnh nhân miễn phí” được hình thành - một mô hình không chỉ mang lại sự hỗ trợ thiết thực, mà còn thắp sáng tình người, gieo niềm tin rằng ngay cả trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, vẫn luôn có một bàn tay ấm áp đồng hành.
Ảnh minh họa: Tổ xe chở bệnh nhân miễn phí
Ảnh minh họa: Anh Mai Hải chia sẻ cảm xúc sau chuyến xe thiện nguyện đầu tiên trên trang Facebook cá nhân
Tổ chức, lan tỏa và bền bỉ: Từ cá nhân đến cộng đồng
Điểm đặc biệt ở anh Mai Hải là biến hành động cá nhân thành sức mạnh tập thể. Từ vài người ban đầu, giờ đây đã có nhóm thiện nguyện thường xuyên hoạt động: tiếp nhận quà, lập danh sách học sinh cần hỗ trợ, đưa đón bệnh nhân.
Chính quyền địa phương và các đoàn thể cũng ghi nhận, phối hợp. Từ đó hình thành “Tổ xe chở bệnh nhân miễn phí”, “Quỹ học bổng địa phương”, “Gian hàng 0 đồng” - những mô hình giúp giảm nghèo bền vững và thắt chặt tình làng nghĩa xóm.
Gian nan và thử thách: Khi lòng tốt cũng cần hy sinh
Hành trình thiện nguyện không trải hoa hồng. Có lúc anh đối diện dị nghị, nguồn lực cạn kiệt, thậm chí phải vay mượn để kịp xoay quà cho mùa lũ. Nhưng anh vẫn kiên định.
Có người hỏi: “Sao anh không nghỉ, để người khác làm?” Anh chỉ mỉm cười: “Nếu ai cũng nói vậy, thì lấy ai gánh vác lúc cần thiết?”Câu trả lời ấy là minh chứng cho tinh thần trách nhiệm anh chọn gánh trên vai.
Bài học cho hành trình đổi mới: Dấu chân còn lại trên đường
Tấm gương của anh Mai Hải nhắc nhở chúng ta rằng: đổi mới không chỉ hiện hữu trong những con đường bê tông thẳng tắp hay những công trình khang trang, mà quan trọng hơn cả là sự đổi mới trong trái tim mỗi con người. Từ những chuyến xe chở bệnh nhân miễn phí, những phần quà cứu trợ kịp thời trong thiên tai, đến bàn tay nâng đỡ học sinh nghèo trên con đường học tập - tất cả đã góp phần hiện thực hóa tinh thần của phong trào “Cả nước chung sức xây dựng nông thôn mới” và thông điệp “Vì người nghèo - Không để ai bị bỏ lại phía sau”.
Những gì anh để lại không chỉ dừng ở vật chất, mà là “dấu chân” của lòng nhân ái, của sự sẻ chia, của niềm tin bền bỉ rằng: khi cộng đồng cùng nhau đồng hành, sẽ chẳng ai bị bỏ lại phía sau. Và chính từ những điều giản dị ấy, một miền quê nghèo như Định Hóa đã và đang viết nên câu chuyện đổi mới bằng tình người – câu chuyện đủ sức lay động, truyền cảm hứng để cả xã hội cùng chung tay dựng xây một tương lai bền vững, nhân văn và rực rỡ hơn.
Ảnh minh họa: Nhóm thiện nguyện sinh hoạt, kết nối cộng đồng
Những việc làm thầm lặng của anh Mai Hải là minh chứng rằng xây dựng nông thôn mới hay chăm lo cho người nghèo không chỉ nằm trên những khẩu hiệu, mà bắt đầu từ những hành động giản dị, gần gũi nhất. Mỗi chuyến xe chở bệnh nhân, mỗi suất quà trong mùa bão lũ, mỗi đôi dép cho học sinh nghèo… đều thắp sáng thêm niềm tin rằng: chỉ cần trái tim hướng về cộng đồng, chúng ta đều có thể góp phần làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn.
Ảnh minh họa: Anh Mai Hải (đứng thứ 4 từ bên phải của ảnh) kêu gọi ủng hộ người dân quê nhà
Tại xã Định Hóa, tỉnh Thái Nguyên - mảnh đất giàu truyền thống cách mạng- những mô hình và việc làm của anh càng mang ý nghĩa đặc biệt. Bởi ở nơi núi rừng còn nhiều khó khăn ấy, sự sẻ chia không chỉ giúp người dân vượt qua thiếu thốn trước mắt, mà còn mở ra con đường mới cho sự phát triển bền vững. Từ những bước chân in dấu trên ruộng đồng, trên lối mòn bản làng, anh đã gieo vào lòng người dân niềm tin rằng chính họ cũng có thể chung sức dựng xây quê hương mình.
Anh không chọn đứng trên bục vinh quang, mà chọn đồng hành cùng bà con trên những nẻo đường quê còn lấm lem đất bùn. Chính sự chân thành ấy đã khiến “dấu chân” của anh trở thành lối đi chung để nhiều người khác bước tiếp. Với người viết, hành trình tham dự cuộc thi này không chỉ là dịp tôn vinh một con người giàu nghĩa tình, mà còn là lời nhắc nhở: khi mỗi chúng ta biết sẻ chia và hành động, dù chỉ từ những điều nhỏ bé, sẽ không ai bị bỏ lại phía sau; và công cuộc đổi mới quê hương – từ Định Hóa đến khắp mọi miền Tổ quốc – sẽ bền vững, nhân văn và rạng rỡ hơn.